$type=grid$count=4$m=0$sn=0$rm=0$show=home$tbg=rainbow$source=random

Móng tay mùi hoa hồng

Những hình ảnh anh nhớ về Cúc chỉ gói gọn trong vài thước phim lẻ tẻ. Anh đã quên mất việc hai anh em luôn bên cạnh nhau, luôn quây quần r...

Những hình ảnh anh nhớ về Cúc chỉ gói gọn trong vài thước phim lẻ tẻ. Anh đã quên mất việc hai anh em luôn bên cạnh nhau, luôn quây quần ríu rít, dù cãi cọ, giận hờn… nhưng đó cũng chính là cuộc sống của anh.

Hồng phấn

Pink Lady Café một chiều đầy nắng dịu dàng. Hoa tường vi nở từng chùm hồng duyên dáng bên bức tường gạch cổ kính rêu phong như một bức tranh sống động đầy nghệ thuật. Bách mở laptop, lên mạng tìm truyện của em gái. Tùng ngồi ngay bên cạnh Bách, nhướn mày theo từng dòng chữ mà Tùng biết chắc chắn Cúc đã từng tỉ mẩn viết trong một buổi tối thức trắng.
Truyện viết về hai chàng trai đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ, có hoa tường vi nở từng chùm duyên dáng, và uống hai ly Cappuccino. Bách gọi 2 tách Cappuccino, chẳng hỏi Tùng thích uống gì.
Bách nhớ em gái. Khi Cúc còn sống, hai anh em chỉ chí chóe nhau mỗi chuyện tranh nhau cái tivi hay miếng bánh mẹ để dành, chẳng mấy khi anh hỏi han nó chuyện học hành hay bạn bè của Cúc. Anh chẳng thích cái tính hay ỏn ẻn của nó, luôn trẻ con như con mèo cứ bám váy mẹ, nên dù anh không thích cái gì, hễ Cúc thích, là anh sẽ... chặn không cho nó lấy bằng được. Mẹ kêu anh đầu to mà trẻ con, Cúc thì nhắc tới anh như một Peter Pan chưa lớn trong một câu chuyện nào đó của nó. Có lẽ anh chẳng hiểu gì Cúc thật, cho nên mới có chuyện khi bạn thân mình và em gái mình thành đôi, mà một tuần sau anh cũng chả biết gì cả. Không phải Tùng không nói, mà là hễ cứ khi nào Tùng nhắc đến em gái, anh đều gạt đi.
Đến một ngày biết tin Cúc sắp phải vào phòng mổ, anh mới giật mình nhận ra mình đã để quên quá nhiều thời gian bên cạnh nó. Anh cuống lên, muốn chăm sóc và cưng nựng nó, muốn hỏi han và quan tâm nó, nhưng mọi thứ đã trở thành thói quen. Cúc cũng bảo nó cũng chỉ thích anh nạt nó mỗi ngày, tranh giành với nó mỗi ngày để nó được đuổi bắt anh khắp nhà, tranh thủ véo má anh, mè nheo và kể tội anh với mẹ. Sự thực, anh mãi mãi là ông anh Peter Pan, chẳng bao giờ lớn. Ngày mổ, Cúc gục vào vai anh, mắt ươn ướt, nhưng rồi dứt khoát gạt nước mắt tự tin nằm lên chiếc giường trắng toát, môi mỉm cười. Hôm đó anh mới nhận ra, anh sống với tiếng chí chóe, vòi vĩnh quen thuộc như sống với cơm hàng ngày.
Cánh cửa phòng mổ đóng lại, giam giữ anh trong không gian nhợt nhạt của phòng chờ để rồi khi cánh cửa ấy được mở ra, thì cũng là lúc cả thế giới đóng chặt lại trước mặt anh qua làn nước mắt mặn chát.
Anh chưa kịp nói với Cúc là anh yêu nó và muốn chăm sóc nó, nhiều lắm ấy.
Cúc thích nước sơn móng tay mùi hoa hồng. Thật buồn cười đó lại là thứ anh nhớ rõ nhất về Cúc. Ở nhà, mỗi khi sơn một lớp móng tay mới, để hơi khô khô một chút là nó sẽ dí vào mũi anh, tròn xoe mắt mà hỏi: "Thơm không anh?" rồi cười hí hửng. Anh chẳng bao giờ nhìn cái móng tay của con bé quá 5 giây, cũng chẳng trả lời bao giờ ngó xem lọ nước sơn nó dùng hiệu gì mà tên loằng ngà loằng ngoằng. Nhưng anh luôn nhớ cái mùi nước sơn đó, mùi của hoa hồng mà anh luôn tưởng tượng đó là một bông hoa hồng màu hồng phấn, với những cánh hoa mỏng manh, giống với màu móng tay mà Cúc hay sơn.
Câu chuyện thứ mười lăm, Cúc lại viết về một cô gái có móng tay mùi hoa hồng. Cô gái thứ tám trong số mười bảy cô gái có-sơn-móng-tay.
Cappuccino thơm nhè nhẹ, một bàn tay nhỏ nhắn đặt những chiếc tách xuống bàn. Móng tay màu hồng phấn. Cảm xúc từ đâu đến trào ra khỏi ngực Bách đột ngột. Ánh mắt anh ánh lên những tia nhìn ngạc nhiên và bối rối, chiếu thẳng vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái phục vụ bàn. Đôi mắt cô gái cũng mở to, hơi giật mình trước cái nhìn lạ lùng của anh, nhưng không hề sợ hãi. Trên thế giới có cả triệu triệu màu hồng, nhưng Bách vẫn chắc chắn, những cái móng tay kia có màu và mùi của một bông hoa hồng phấn!
***
Tùng hiểu Bách. Biết bao lần Bách chọn một nơi nào đó thật giống trong truyện của Cúc, im lặng, đọc và cảm nhận, cho đến thuộc lòng, chỉ thế thôi, là thói quen của Bách trong một năm nay. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Bách đang sống ở trong một câu chuyện. Hoa tường vi hồng dịu dàng, quán cà phê có những bức tường tróc ghẻ. Hai cốc Cappuccino nóng hôi hổi. Và cô gái có móng tay mùi hoa hồng phấn. Cứ như Cúc đang ở ngay đây, đang tan trong không khí và đang nhìn anh mỉm cười. Nụ cười tươi tắn và hạnh phúc hòa vào từng hạt bụi trong không khí, chui vào cơ thể anh rồi hút hết không khí trong đấy, khiến anh khó thở và run. Cô gái móng tay mùi hoa hồng phấn nhìn anh 2 giây, rồi lịch sự:
- Anh cần thêm gì không ạ?
"Thanh Trúc" - cái tên ghi rõ trên phù hiệu bộ đồng phục màu hồng dìu dịu.
- À không...
Bách giật mình bối rối, trốn tránh cái nhìn vừa rồi, chiếu ánh mắt qua lưng cô gái. Trúc cúi đầu bước qua sảnh. Chộn rộn, xào xạo trong lòng Bách...
***
Vàng
Pink Lady chiều trùm lên màu vàng ngon lành của nắng. Nắng rớt trong một giọt cà phê. Trúc thoăn thoắt nhặt những chiếc ly, cười lịch sự chào khách, hỏi khách, lướt đi như con thoi khắp sảnh. Nắng chạy theo chân, nhanh thoăn thoắt. Khi cúi thu dọn những chiếc ly trên bàn gần cửa kính, cô để ý thấy một chàng trai đứng ngoài chỗ để xe mấy giờ đồng hồ. Chàng trai đã nhìn cô như vật thể lạ sáng nay. Chàng trai với đôi mắt to và ấm như chứa nắng buồn, dạn dĩ và trưởng thành, nhưng có cái gì đó... lạ.
Ba tiếng sau, Trúc đẩy cánh cửa quán cà phê, bước ra khỏi không gian căng cứng mệt mỏi, căng thẳng, luôn phải đeo cái mặt lịch sự, luôn mỉm cười... Ánh đèn đường nhanh chóng ôm trọn lấy Trúc. Cô hít một hơi thật sâu, bước nhẹ xuống hè phố.
- Trúc!
Quay lại. Chàng trai nắng buồn trong mắt. Chẳng ngạc nhiên gì nếu anh ấy biết tên mình.
- Vâng? - Trúc giữ lại khuôn mặt lịch sự của một cô phục vụ.
Bách thoáng nhíu mày, hiểu cô đang giữ khoảng cách. Liếc xuống những ngón tay sơn hồng, giờ ngập trong ánh điện đường vàng vọt, chúng cũng nhuộm màu vàng.
- Trúc biết em gái tôi đúng không? Cúc ý?
Một cái tên đẹp và đáng yêu mang màu nắng, Trúc nghĩ.
Ánh mắt Bách ánh lên sự chờ đợi mong mỏi đã từng cố giấu kín bên trong cái vỏ và trưởng thành. Một cái vỏ dày muốn được giải thoát đến nhức nhối, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để bóc đi từng lớp. Trúc lắc đầu, thật chậm, mắt không ngừng theo dõi từng cử động trên gương mặt anh. Nứt vỡ. Cái hố to hoang hoác trong lòng anh giờ như lại đang thêm rộng.
Trúc cảm thấy có cái gì đó lộp độp trong lòng.
Mưa rào bất chợt đến, tí thì nhấn chìm hai con người nhỏ bé vào biển nước.
***
Đen
Dưới mái hiên, những giọt mưa to đua nhau rơi xuống vũng nước lớn lấp loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng. Có ai từng từng tránh một cơn mưa, dưới mái hiên một quán cà phê vốn rực rỡ vào buổi sáng, nay lạnh lẽo vào buổi tối, nghe tiếng gió quây và đập những hạt mưa rầm rập, cùng với một người lạ và cứ thế im lặng trong một khoảng thời gian dài?
Mưa rất lãng mạn.Từ tiếng mưa thôi đã quá nhiều sắc thái. Giờ đây, Bách chỉ muốn ôm lấy những tình cảm, những cảm xúc lô nhô và sắc khía trong lòng, vo tròn rồi đập tan xuống đất, để mưa gột rửa và cuốn đi.
Trúc nhìn Bách từ sau lưng, nhìn cái bóng anh cô độc và dày vò trong màn mưa, mím chặt môi:
- Anh muốn vào quán ngồi chờ mưa ngớt không?
Trúc hỏi thế cho có lệ. Vì hôm nay taxi đi đầy ngoài đường, nếu thực sự muốn trốn tránh một cơn mưa, anh ta đã leo lên từ lâu và phóng thẳng về nhà.
- Cúc rất đáng yêu.
Không quay đầu lại đằng sau, nơi Trúc đang ngồi, Bách thì thầm, bắt đầu cởi bỏ những nút thắt chật chội và khó thở trong tim.
- Cúc thích nước sơn móng tay mùi hoa hồng, thích màu vàng, thích cười mọi lúc kể cả nó không vui, thích hoa tường vi hồng vắt qua những bức tường gạch, thích xem Cừu vui vẻ, thích ăn bánh chưng rán, thích được véo má, thích ngồi viết truyện trong một chiều mưa...
Lộp độp.
Bách nói nhiều, ngạc nhiên vì tại sao mình lại có thể nói nhiều thế trong khi những hình ảnh anh nhớ về Cúc chỉ gói gọn trong vài thước phim lẻ tẻ. Anh đã quên mất việc hai anh em luôn bên cạnh nhau, luôn quây quần ríu rít, dù cãi cọ, giận hờn… nhưng đó cũng chính là cuộc sống của anh. Anh luôn muốn đi tìm xem Cúc luôn làm gì, thích làm gì khi nó còn sống, nó có bao giờ yêu hay ghét anh nhiều không. Thật ra những điều bình dị ấy vốn luôn diễn ra xung quanh anh, hàng ngày.
- Cúc còn thích cừu vui vẻ nữa chứ. Nhiều tối, một thằng con trai to đùng ngồi cạnh đứa em gái gầy nhẳng, cùng cười ngô nghê cùng xem cừu vui vẻ, cùng đắp chung một chiếc chăn hoa, tranh dành nhau cái gối nhỏ và rình rập cái remote tới tận khuya. Cúc còn khóc khi nhìn thấy trên tivi cảnh người ta làm thịt chó nữa chứ....
Trúc im lặng lắng nghe. Mưa lớn dần.
Tại sao Bách lại nói những chuyện như thế với một người xa lạ là Trúc, không phải truyện gì khác mà lạ là chuyện về cô em gái của anh? Giống như Trúc đã quen anh từ lâu, giống như anh đang là một người bạn thân thiết đang cầm một cây bút vẽ lên những cảm xúc vào trái tim Trúc. Những cảm xúc ùa về đã nghẹn lại trong cổ, Bách ngừng nói, để nước mắt rơi một cách im lặng trong lòng.
Mưa dài, nhưng chẳng kéo dãn được tí ti cảm xúc nào trong Bách.
Trúc vốn thờ ơ với mọi việc, nhưng nhìn người con trai to lớn đang đứng im lìm dưới màn mưa Trúc hiểu, cả thế giới đang đảo lộn trong lòng anh. Trúc cũng từng như Bách, biết bao lần chỉ đứng nhìn trời trút mưa đầy vô tình xuống thế gian này, đầy oán trách, hối hận, từ khi Trúc chia tay Minh. Buồn, và tự dày vò mình. Tập thờ ơ, tập bàng quan với cả thế giới, để mọi thứ chảy qua các kẽ ngón tay mà không chút quan tâm. Trúc quên đi cả ước mơ được viết, cứ để mặc cho tâm hồn trai mòn với những thói quen, suy nghĩ mờ nhạt.
Chợt Trúc mỉm cười ranh mãnh, bước ra khỏi mái hiên, đứng dưới trời mưa to, mỉm cười, chìa tay về phía Bách:
- Đua xe đạp không?
Những hạt mưa to chảy xuống sống mũi Trúc, trượt qua môi, trượt qua nụ cười buồn, mà hào hứng. Bách nhìn Trúc dần ướt như chuột lột, rồi giơ tay nắm lấy bàn tay có những móng tay màu hồng phấn. Lao đi.
Posted Image

Sấm rền trên đầu, quật những vạt nước xuống ngày một mạnh.

Mưa lớn. Mặt đường loang loáng ánh đèn đường và ánh sáng từ những ngôi nhà hai bên đường hắt xuống.
Mưa lạnh buốt. Nhưng tỉnh táo và táo bạo hơn.
Trúc hơi loạng choạng, bám hờ vào Bách đạp xe bên cạnh. Hai con người trong màn mưa, nhỏ bé, hâm hâm, nhưng mở lòng. Hai trái tim, một nứt nẻ, một chai lì, phơi ra dưới màn mưa.
Đã lâu lắm rồi, Trúc quên mình ước mơ gì, mình nhìn thế giới như thế nào. Đã lâu lắm rồi, Trúc không ngồi lặng yên nghe mưa rơi và để cho lời văn chảy ra khỏi ngòi bút. Đã lâu lắm rồi, Trúc không nhớ mình đã yêu và muốn viết văn như thế nào! Trúc quên cách yêu và được yêu trở lại! Trúc nhớ Kiku, một người bạn trên mạng mà cô chưa bao giờ biết tên thật, hay thậm chí đơn giản là nhìn thấy cô ấy. Nhưng khi nói chuyện thân thiết với một người bạn mạng, cùng yêu văn đến cháy bỏng, cô thấy mình sống ra sống, mỗi hơi thở đều mang niềm vui. Kiku yêu tất cả mọi thứ đơn giản xung quanh, sống với những niềm vui nhỏ nhặt và những tình cảm được viết trên trang giấy.
- Em yêu anh! Trúc hét. Ngạc nhiên vì mình chẳng thấy rát trong tim, Trúc chẳng còn yêu Minh nhiều như cô đã từng nghĩ. Ngay cả khi cô nói câu này, cô cũng không nghĩ câu nói đó là dành cho Minh.
Có thể là dành cho cuộc đời của Trúc, để Trúc bắt đầu tập yêu lại chính mình.
....
Dưới làn mưa dày, Bách chắc chắn cô gái mỏng manh không nói câu "Em yêu anh" với anh và kì lạ là anh cũng không nghĩ cô ấy nói với người yêu của mình... Cô ấy nói như một sự giải thoát, một sự thoải mái, một sự bắt đầu, một sự "yêu"...
Cô gái đang gồng mình đạp xe cùng Bách trong một đêm gió mưa bão bùng này quả thật khiến anh nhớ Cúc tha thiết. Kì lạ là nỗi nhớ đó không làm anh giày vò và hối hận như những lần anh ngắm mưa một mình trong đêm và nhớ về em gái. Nó hơi ngọt, và thơm như mùi nước sơn móng tay hoa hồng, quấn lấy dạ dày anh. Giống. Đôi mắt nhuốm màu của sự mệt mỏi nhưng sáng bừng. Cái mặt nạ mà anh bóc ngay được ra mà không cần nói, dù chỉ trong suy nghĩ...
Bách nhớ ngày Cúc sinh cũng là một cơn mưa dài, anh, người ướt lượt thượt như con mèo bông vừa được giặt xong, chen vào giữa đám đông lô nhô, háo hức nhìn em bé đỏ hỏn, bé tí teo trong lòng ba. "Cúc!" - Bách đã reo lên và nằng nặc đòi đặt tên em bé như thế. Một bông hoa nắng được sinh ra trong một ngày mưa dài... Bách nhớ hồi trung học, tan học thì trời mưa to, hai anh em chẳng mua áo mưa, một phần vì sợ tốn tiền, một phần vì muốn thử điều gì mới mẻ, thế là quyết định lao như bay đi trong mưa, vừa đi vừa hú hét. Sau hôm ấy, hai đứa ốm một tuần không khỏi, phải nghỉ học ở nhà. Thế là lại giành nhau tivi, máy tính. Bách nhớ một lần Trúc ngồi viết truyện bên cái laptop, phóng tầm mắt ra ngoài khung cửa đầy nước mưa mà hát vu vơ...
- Anh yêu em!
Anh vẫn ích kỉ cả kể khi Cúc mất rồi. Anh lúc nào cũng chỉ nhìn thấy những vết thương của bản thân, mà không để ý tới ba mẹ ra sao. Cả Tùng nữa, là bạn thân mà anh không hề biết Tùng đau đớn thế nào, lúc nào cũng chỉ ỷ lại có Tùng bên cạnh...
Mưa lạnh buốt. Nhưng lòng anh dần ấm lại.Nước mắt chảy tràn.
Cả tuổi thơ của Cúc là bên anh. Cả niềm hạnh phúc Cúc nhấm nháp thường ngày cũng là bên anh. Với mỗi hình ảnh anh nhớ về Cúc, luôn là những hình ảnh Cúc nhõng nhẽo hay mỉm cười thật tinh nghịch. Những kí ức đó luôn đẹp và ấm, chỉ là anh chẳng đặt chúng dưới ánh sáng để mà ngắm và mỉm cười. Cúc đã sống một cuộc sống thật vui vẻ, đã có ước mơ và đi trên con đường dẫn tới ước mơ. Và có anh. Để mỗi buổi sáng ngủ dậy nó nhìn thấy, tối trước khi đi ngủ nó đánh răng cùng. Nó mong anh sống bằng kí ức hạnh phúc. Để luôn mở mắt sáng, và yêu...
Bách khóc không thành tiếng. Trong mưa thì như là anh chẳng khóc. Để mưa che hết đi những yếu đuối dồn nén, thả rông cho cảm xúc được chảy tràn.
***
Hồng
Trong một căn phòng nhỏ thó, trên chiếc bàn cũ mèm, có một lọ sơn móng tay mùi hoa hồng phấn hiệu Pink Lady and Beautiful Life, bên cạnh là một bức thư đã ố vàng...
"Trúc yêu.Mình không muốn gửi mail như mọi khi mà viết thư tay như thế này để Trúc có thể nhìn và nhớ nét chữ của mình, thật lâu. Một năm qua, mình luôn coi Trúc là bạn thân, dù hai đứa mình chưa bao giờ gặp nhau... Mình luôn mong chờ năm sau Trúc lên Hà Nội học đại học để hai đứa mình còn có thể gặp nhau tha hồ tám về văn học như Trúc mong muốn... Nhưng mình sợ là không kịp nữa rồi. Gửi Trúc lọ sơn móng tay mà mình yêu thích, cái tên nó cũng rất ý nghĩa đúng không? Pink Lady and Beautiful Life... Giờ thì Trúc khỏi thắc mắc về mùi hương của nó rồi nhé!
Mình sắp đi, có thể là chẳng bao giờ gặp Trúc trong Pink Lady như chúng ta từng hứa nữa. Pink Lady Café, hoa tường vi dịu dàng và bức tường gạch rêu phong...
Giữ ước mơ nhé! Cho cả tớ nữa...
Và Trúc à, hãy sống và hãy yêu đi, sống và yêu thật cuồng nhiệt vào!
Yêu Trúc nhiều,
Kiku."
Lọ sơn còn nguyên. Dưới chân bàn, la liệt những lọ sơn Pink Lady and Beautiful Life đã hết.
Kiku trong tiếng Nhật, có nghĩa là hoa cúc.
Ngoài trời vẫn mưa dài. Có hai con người đang xuyên màn mưa đen đặc, cả cười và cả khóc trong màn mưa...

NHẬN XÉT

Tên

Animal Husbandry,148,Announcement,1,Art,12,ASF,1,Blog,1,Blogger,3,Book,3,Business,115,CafeKN,2,Career,2,Chicken,6,Chinese,3,Cook,2,Diễn Viên,4,Doanh Nghiệp,1,Dog,1,Duck,4,Email,1,English,5,F&B,4,Fish,47,Fun,1,Game,1,GOCOVINA,1,Google,1,GSuite,1,Gym,9,Health,5,Hình Ảnh,4,HOT,18,House,2,HR,2,Japanese,1,Job,2,Learn,6,LGBT,109,Life,730,Love,21,Man,15,Man Style,1,Market,9,MEATLife,1,Michelle,1,MML,1,Movie,114,Music,2,Nhạc Phim,17,Pig,7,Shark Linh,1,Show,1,Shrimp,83,StartUp,5,Suất Ăn Công Nghiệp,3,Technology,10,Trà Vinh,1,Travel,74,Truyện,2,Vegetarian,1,Video,115,WFH,1,
ltr
item
DNTG.VN - Hành Trình Chào Hàng Cuộc Sống: Móng tay mùi hoa hồng
Móng tay mùi hoa hồng
http://4.bp.blogspot.com/-KQYUB5BNBls/TsjXTMd4DOI/AAAAAAAACvw/1cLVDdywWZ4/s640/mong-tay-mui-hoa-hong.jpg
http://4.bp.blogspot.com/-KQYUB5BNBls/TsjXTMd4DOI/AAAAAAAACvw/1cLVDdywWZ4/s72-c/mong-tay-mui-hoa-hong.jpg
DNTG.VN - Hành Trình Chào Hàng Cuộc Sống
https://www.dntg.vn/2011/11/mong-tay-mui-hoa-hong.html
https://www.dntg.vn/
https://www.dntg.vn/
https://www.dntg.vn/2011/11/mong-tay-mui-hoa-hong.html
true
2647454659241784721
UTF-8
Tải toàn bộ bài viết Không tìm thấy bài viết bạn yêu cầu! XEM TẤT CẢ Xem đầy đủ Nhận xét Hủy nhận xét Xóa Bởi Trang Chủ TRANG BÀI VIẾT Xem tất cả DÀNH RIÊNG CHO BẠN Chuyên mục LƯU TRỮ TÌM KIẾM TẤT CẢ BÀI VIẾT Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu của bạn. Quay về Trang Chủ Chủ Nhật Thứ Hai Thứ Ba Thứ Tư Thứ Năm Thứ Sáu Thứ Bảy Chủ Nhật Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec ngay bây giờ 1 phút trước $$1$$ minutes ago 1 giờ trước $$1$$ hours ago Hôm qua $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago hơn 5 tuần trước Người theo dõi Theo dõi NỘI DUNG VIP NÀY ĐÃ TẠM KHÓA Bước 1: Chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội của bạn Bước 2: Nhấn vào liên kết trên trang bạn đã chia sẻ Sao chép toàn bộ code Chọn toàn bộ code Toàn bộ code đã sao chép vào khay nhớ tạm của bạn Không thể sao chép code/văn bản, vui lòng nhấn [CTRL]+[C] (hoặc CMD+C cho Mac) để sao chép, Nội dung bài viết